Món quà ngày xuân- truyện ngắn

MÓN QUÀ NGÀY XUÂN

10613047_668371343282866_2323797144473048364_n

– Đây là quà Tết của ba dành cho con. Ba tôi cầm cái bịch nilon có món quà đựng bên trong rồi trao cho tôi.

– Cái gì đây vậy ba? Tôi vừa vui mừng, vừa tò mò nhận lấy từ tay ba.

– Thì con cứ mở ra xem đi. Ba xoa tay liên hồi, khuôn mặt tỏ rõ niềm phấn khích.

Tôi cũng hồi hộp lắm, nhưng khi mở ra xem, tôi thấy một đôi dép cũ kĩ, chắc là thời 75 đến giờ. Tôi ngắm nghía đôi dép cũ kĩ, khuôn mặt từ trạng thái vui mừng chuyển dần sang vẻ khó chịu.

– Thôi ba cầm lấy mà đi, con không đi đâu, cái cũ kĩ như thế này đi vào thì bạn bè nó cười con cho thối mặt ra hả ba. Càng nói tôi càng lộ ra thái độ khó ưa.

– Con cứ nhận đi, coi như là quà Tết của ba. Ba nhìn tôi với ánh mắt năn nỉ

– Con không lấy đâu. Tôi chối một cách quyết liệt rồi bỏ đi.

– Ba xin con đấy, đừng giận ba mà, nhận đi cho ba vui.

– Ba lạ thật đấy. Con đã nói là không nhận rồi, nếu nhận con cũng vứt nó vào sọt rác thôi. Thà ba cầm lấy nó mà đi thì đỡ phí phải hơn không?!

– Sao đợt này đi học xa nhà con thay đổi dữ vậy Hải.

– Ba xem lại món quà của ba đi, xem có chấp nhận nổi không. Đi đôi dép này thì ai mà dám vác mặt ra đường cơ chứ?!

– Nhưng dầu sao đó cũng là món quà của ba, dầu con không đi, nhưng con có thể giữ lại làm kỉ niệm, nếu sau này ba có chết thì… Mà thôi bỏ đi, con không lấy thì thôi vậy. Ba vứt nó đây.

– Từ lúc sinh ra tới giờ, ba đã làm gì ra hồn cho mẹ, cho con hay chưa?! Ba toàn mang đến những điều phiền toái, ba có biết là mẹ phải vất vả như thế nào để chạy chữa bệnh cho ba hay chưa. Ba có biết con đã phải đi làm từ lúc cấp ba để phụ gia đình trong việc trả nợ. Đã bao giờ ba kiếm về cho cái nhà này một đồng xu hay chưa?! Tôi chửi rủa xối xả vào khuôn mặt đáng thương của ba.

Sau khi nghe những lời từ môi miệng tôi thốt ra bao nhiêu năm đọng trong lòng. Ba cúi gầm mặt xuống, lẳng lặng bước đi. Những điều tôi nói không hề suy nghĩ lại vào đúng cái mùa Tết – mùa dành cho nhau những điều tốt đẹp. Ấy vậy mà tôi… Giờ nghĩ lại tôi thấy ân hận quá. Giá như thời gian có quay trở lại để tôi thay đổi cái hành động thiếu suy nghĩ của mình. Lúc đó nhìn ông, tôi vừa giận, vừa thương. Tôi vội chạy lại phía ông và giật món đồ ấy trên tay: “Thôi đưa đây con, coi như là quà của ba trong dịp Tết”. Sau đó tôi chạy một mạch ra khỏi nhà. Đó là cái Tết đầu tiên tôi đi học từ thành phố trở về và đó cũng là cái Tết cuối cùng tôi gặp ba.

Ba tôi, trên đời này tôi nghĩ chắc chẳng có ai hiền như ông. Trái với tính cách hiền từ của ông là thái độ bộc trực, nóng nảy mà tôi đang có. Ba con tôi dường như chẳng có một điểm gì giống nhau cả, từ ngoại hình đến tính cách. Người ta hay gọi tôi là thằng con rơi. Chính vì cái câu nói là “con rơi”, ấy mà đã ăn sâu vào tiềm thức của tôi, khiến cho tình cảm của tôi với ba không mấy mặn mà. Mặc dù ba đã nhiều lần tiếp xúc với tôi để muốn có được sự đồng thuận của 2 người, nhưng tôi luôn tránh né bằng mọi cách. Nhiều lần tôi đã nguyền rủa ông: “Thà ba chết đi cho gia đình này khỏi mang nợ nần”. Nhưng ba vẫn luôn bỏ qua và tha thứ cho tôi. Quả người ta nói đúng: sẽ luôn có một số ít người đủ can đảm để yêu lấy phần hoang dại nhất trong con người tôi. Một trong những người đàn ông đó chính là ba.

Sau cái Tết của năm nhất đại học, tôi vác hành trang trở vào Sài Gòn để tiếp tục công việc học hành. Trong chuyến hành trang, để làm cho ông vui, tôi cũng mang món quà của ông vào Sài Gòn một cách đầy miễn cưỡng. Cơn mưa cuối xuân tiễn đưa tôi vào đất người xứ lạ.

Vào lại Sài Gòn, tôi vừa học, vừa kiếm tiền để gửi về cho gia đình trả nợ. Ba tháng trôi đi, tôi chẳng thèm gọi điện về nhà lấy một cuộc. Món quà của ba nằm trong góc xó như chưa hề tồn tại. Đùng một phát, mẹ gọi điện cho tôi nói là ba mất. Nghe xong, tôi vẫn dửng dưng và xách ba lô về tiễn đưa ông không một giọt nước mắt.

Một đêm tháng hai nọ, tôi gặp ông trong giấc mơ bằng nụ cười thân thiện. Cái hình ảnh đưa món quà Tết lại xuất hiện trong giấc mơ. Choàng tỉnh dậy, sau một hồi lục lọi, cuối cùng tôi cũng đã thấy nó nằm trong góc, bụi bám đầy xung quanh cái hộp, tuy ngoài bụi bặm nhưng mở ra, lần đầu tiên tôi thấy nó thật đẹp. Dốc cái hộp lên, tôi thấy có một lá thư nằm ẩn sâu dưới đôi dép:

“ Con trai yêu của ba, nếu như khi ba chết đi mà được sinh ra một lần nữa, ba cũng hy vọng được làm ba của con. Ba hạnh phúc ngày con cất tiếng khóc chào đời, ước vọng của ba nhỏ nhoi lắm, chỉ mong muốncó một đứa con mang dòng máu của ba. Và thế là ước nguyện đó được thực hiện ngày con chào đời. Ba không thể diễn tả nổi niềm hạnh phúc đó bằng ngôn từ con trai ạ. Nghĩ mà xem, khi có một đứa bé mang hình ảnh của chính bản thân mình, mang bản sao của mình thì sẽ hạnh phúc đến cỡ nào. Con chào đời cũng là lần đầu tiên ba khóc. Ba khóc vì từ nay cuộc sống của ba sẽ hạnh phúc ngần nào khi có con với mẹ. Ba tự hứa với lòng mình sẽ làm tất cả để con và mẹ được hạnh phúc. Nhưng tai nạn lao động đã phá hủy mọi điều ba toan tính, ba bị dập xương sống khi tấm xi măng rớt đập thẳng vào lưng ba. Từ giờ phút đó, ba phải lệ thuộc hoàn toàn vào mẹ và con. Ba thấy mình vô dụng lắm, nhiều lúc ba muốn tự tử, nhưng nghĩ đến con và mẹ, ba lại từ bỏ ý định điên rồ đó. Ba xin lỗi mẹ và con, ba không đủ can đảm để chết, vì tình yêu của mẹ và con trong lòng ba vẫn đang rực cháy. Mấy hôm trước Tết, bác sĩ nói ba là phẫu thuật để thay xương cột sống, nhưng tiền phẫu thuật lên đến 6 tỉ lận. Nếu không phẫu thuật thì các xương cột sống của ba sẽ thối dần. Con biết đó, gia đình mình moi đâu ra số tiền lớn như vậy cơ chứ. Và ba nghĩ cách tốt nhất là ba rời khỏi thế giới này, đến nơi bên kia thế giới để soi đường, dẫn bước con đi. Đôi dép này là tự tay ba làm. Ba muốn mỗi bước chân con đi có hình ảnh ba ở trong đó. Ba thật tự hào vì con. Tự hào vì sự nỗ lực không mệt mỏi của con. Con nhớ chăm sóc mẹ con nhé! Ba tặng con câu thơ này, ba tin ở con:

Mai con lớn, con phải sống một cuộc đời đáng sống

Ngẩng cao đầu đối phó mọi gian nan

Sống kiên cường không một tiếng thở than

Sống đúng nghĩa để tỏ ra con là người đáng sống

Ba yêu con, con trai”

Đôi mắt tôi ngấn lệ. Lần đầu tiên trong đời tôi thực sự nhớ ông. Bạn à, tôi kể câu chuyện này cho bạn, mong bạn đừng như tôi, mà hãy trân trọng khi đấng sinh thành còn sống. Đừng phàn nàn hay xấu hổ với những gì cha mẹ đã cho bạn. Họ đã cố để có điều tốt nhất cho bạn.

Micaen Trần Văn Hiển

Fc: Hoàng Tử Bình An

anh-dep-ve-cha-11

Facebook Comments
Please follow and like us:
200